(Sách xuất bản) Trần triều nhàn thoại


Trăng Thăng Long hoạ bóng giai nhân, sóng Bạch Đằng mài gươm danh tướng.
Nâng chén rượu, cạn một đời cừu hận.
Nhặt cánh hoa, nghe chuông chùa ngân giữa khúc khải hoàn ca.
Từ ly loạn đến huy hoàng, đây là câu chuyện về những cuộc đời đã đi qua những trang sử ấy.

“Trần triều nhàn thoại” là tuyển tập truyện ngắn lấy cảm hứng từ lịch sử Việt Nam, bắt đầu với sự suy vong của nhà Lý, những sóng gió vào buổi đầu nhà Trần lập quốc, quãng thời gian yên bình khi nhà Trần bước vào thời kỳ cực thịnh, cuối cùng là những mất mát hoà lẫn với vinh quang khi nhà Trần vượt qua cuộc chiến vĩ đại chống quân xâm lược.

Read More »

(Sắp xuất bản) Trần triều nhàn thoại


Tháng 5 này Bí sẽ xuất bản một quyển tuyển tập truyện ngắn Lý – Trần gồm 9 truyện với bút danh Đồng Lạc.

Hôm nay đăng trước cái clip nho nhỏ về nhân vật Lý Chiêu Hoàng, tiện thể giới thiệu bìa với mọi người.

Tranh đầu clip là của Niayu, cũng là hoạ sĩ vẽ bìa, nhưng tranh ấy không nằm trong phần minh hoạ truyện.

Review “Sông núi chưa già” của Phương Uyên


Mình thường thích những gì rực rỡ. Với lịch sử, phải là những trang sử hoặc huy hoàng, hoặc trải đầy sóng gió. Với truyện, phải là những chuyện đời hoặc thăng trầm đến ám ảnh, hoặc chói lọi đến độ trở thành truyền kỳ lưu lại ngàn năm.

“Sông núi chưa già” của tác giả Phương Uyên kể về những con người và thời kỳ lịch sử như thế, nhưng lại theo một con đường không như thế.

Dương hậu, Huyền Trân, Ngọc Khoa, Lê Ngã, mỗi người gắn cuộc đời mình với bước chuyển của thời cuộc theo một cách khác nhau. Có người nối kết hai triều đại rồi trở thành chủ đề tranh luận công – tội, ngay – gian cho hậu thế, như Dương hậu. Có người hy sinh tuổi xuân cho cuộc hôn nhân ngắn ngủi vì tình hoà hiếu giữa hai dân tộc, để rồi năm tháng về sau chỉ có thể lặng lẽ tìm thanh thản nơi cửa Phật, như Huyền Trân. Có người vì quê hương mà cô độc chinh chiến nơi cấm cung đất khách cả một đời, nhưng sử sách, gia phả lại chẳng được mấy dòng ca ngợi, như Ngọc Khoa. Có người như ánh pháo hoa, trong thoáng chốc có thể quy tụ hàng vạn đồng bào cùng giương cờ khởi nghĩa chống ngoại xâm, nhưng rồi cũng trong thoáng chốc tan biến giữa loạn ly, trở thành hạt cát bên bờ giữa dòng chảy vô định của lịch sử, như Lê Ngã.

Những việc họ làm, cuộc đời họ sống là cả một trời gió cuốn bụi mù, thế nhưng tác giả lại đưa người đọc đi qua những phong vân ấy tựa như một vị khách đang ngồi trên một con đò chầm chậm trôi giữa dòng nước dịu êm. Thế giới của người đọc và thế giới của những con người trong trang sách như cách nhau một tấm kính dưới màn mưa, một bên giá lạnh, một bên ấm áp, một bên vội vã, một bên nhàn nhã. Lấy vuông tròn để vẽ chông gai, mang giác ngộ phủ lên hoang hoải, lối kể chuyện tưởng chừng quá bình đạm cho những cuộc đời nhiều thăng trầm ấy có lẽ lại chính là góc nhìn của những nhân vật lịch sử kia lúc cuối đời, khi họ hoài niệm lại vui – buồn, ly – hợp, thành – bại, được – mất của cuộc đời mình.

“Ngoài song cửa bóng câu trôi mãi
Phấn hương tan, biên ải không mờ
Đêm về tưởng dáng kiều thơ
Mộng tàn, trông rõ cõi bờ nước Nam.”

(Trích phần Lời dẫn đầu sách)

Những ngày giáp Tết, trời se lạnh. Hãy thong thả pha một ấm trà thơm, chậm rãi nhâm nhi quyển sách về những con người xưa cũ, để thử sống những cuộc đời rất khác, để một mai khi tình cờ lướt qua núi nọ, sông kia trên mảnh đất Việt Nam, có thể nhớ ra nhiều năm trước từng có ai đấy vì chốn này mà sống, mà chết.

Để thấy cái may mắn khi bước đi trong cảnh thanh bình và yên ả của hôm nay.

[Truyện ngắn] Dệt lại sơn hà


Vào một ngày mùa hạ nắng hanh hao, khi bốn bề vẫn chìm trong khói lửa, người lính về làng với thân thể đã chẳng còn lành lặn.

Trên con đường gió cuốn bụi mù, giữa những cái xác, hay những tấm thân đã trơ xương vì đói chỉ chờ biến thành cái xác, nàng thiếu phụ dắt theo ba đứa trẻ, đánh liều chặn đường một người đàn ông hỏi xin làm vợ.

Họ đưa nhau về, bắt đầu câu chuyện nhiều năm sau người đời còn truyền tụng mãi.

Read More »

[Truyện ngắn] Tức Mặc có giai nhân


Tác giả: Đồng Lạc (BiButBong)

Thể loại: Cảm hứng lịch sử

Tuy những diễn biến lớn của truyện tuân theo chính sử, nhưng trong truyện có nhiều tình tiết được hư cấu để phục vụ cho nội dung câu chuyện. Vì vậy, xin đừng đánh đồng chính sử với nội dung của truyện.

***

TỨC MẶC CÓ GIAI NHÂN

Mùa thu năm Kỷ Tị, hoàng đế nghe lời ly gián của kẻ gian, giết công thần là Phạm Bỉnh Di, khiến Quách Bốc khởi binh tạo phản, trả thù cho chủ.

Hoàng đế di giá lên vùng Quy Hóa, hoàng tử Lý Thầm rơi vào tay Quách Bốc, tạm lập làm vua. Thái tử Lý Sảm lánh nạn về Hải Ấp.

Một chiều nọ, giữa rừng trúc bạt ngàn xanh thẫm, thái tử tình cờ gặp cô con gái họ Trần. Nàng vung roi phóng ngựa dưới hoàng hôn, tóc mây dáng ngọc, như thơ như hoạ, ngang tàng mà diễm lệ.

Một khắc ấy là sự khởi đầu đế nghiệp của họ Trần.

Là sự chôn vùi của hai trăm năm triều Lý.

Nhiều năm sau, có lữ khách sang chơi vùng Tức Mặc, ngồi trên lầu cao, nhớ đến chuyện xưa, ngẫu hứng nhịp tay vào chén rượu hát rằng:

Tức Mặc có giai nhân

Giai nhân chẳng dễ cầu

Một ván cờ loạn thế

Giang sơn vạn dặm sầu

Giai nhân như rượu cay

Nghìn kiếp sau còn say

Phồn hoa tan

Hương khói tận

Hồng trần vang vọng khúc Đông A.

Read More »

[Truyện ngắn] Này thế, này thời


NÀY THẾ, NÀY THỜI

Tác giả: Đồng Lạc (BiButBong)

Thể loại: Truyện ngắn cảm hứng lịch sử, bối cảnh hư cấu

***

Sáng nay, dân kinh thành lại thức dậy với cái xác đu đưa giữa quảng trường.

Vài kẻ hiếu kỳ đứng lấp ló sau những hàng cột sa thạch đỏ, tay chỉ trỏ, miệng khi thì thầm, khi dõng dạc bàn tán về cái xác, ra vẻ mình hiểu biết. Số đông lại chọn cách lẳng lặng lướt qua.

Read More »

[Truyện ngắn] Duyên mảnh


Tác giả: Đồng Lạc (Bí Bứt Bông)

Đây là câu chuyện lấy cảm hứng từ nhân vật Lê Thánh Tông và Nguyễn Kính phi trong lịch sử.

Tài liệu tham khảo: Đại Việt thông sử (Lê Quý Đôn), văn bia của Nguyễn Kính phi (Lương Thế Vinh biên soạn). Tuy truyện được phóng tác từ sử liệu, nhưng có nhiều tình tiết hư cấu. Vì vậy, xin đừng đánh đồng nội dung truyện với những gì đã thật sự diễn ra trong quá khứ.

**************************

DUYÊN MẢNH

I. Hạ ấy

Ngày tàn, tịch dương như lửa.

Đôi ba tàu cau rụng, đôi ba nhát chổi tre. Lê thê. Khô khốc. Nhạt nhoà. Như tháng ngày vô tận, như bụi phủ tầng không. Như nắng hạ, âm thầm, lặng lẽ, vô tình, từng tia từng tia thiêu trụi một mầm xanh.

“Lệnh bà, lệnh bà ơi!”

Ánh chiều đỏ rực phủ lên chiếc bóng nhỏ đang lao đi như cơn gió. Dưới tán hoa, thiếu nữ áo lam nhẹ nhàng xoay người lại, khoé môi nở một nụ cười ấm áp: “Lại nhặt được con chim, con thỏ nào à? Trông em như thế, người ta còn tưởng em nhặt được vàng cơ đấy.”

Cô bé cung nữ dừng lại bên chiếc bàn đá nhỏ, hơi thở như vẫn còn đứt quãng: “Lúc nãy… Lúc nãy… Bà trưởng cung nữ báo với em… Tối nay thánh thượng sẽ nghỉ lại chỗ lệnh bà.” Đôi mắt hạnh đào không giấu được vẻ hân hoan. “Chúng ta vào cung đã một năm rồi, cuối cùng lệnh bà cũng chờ được ngày này.”

“Ừ.” Thiếu nữ gật đầu, nở một nụ cười không rõ vui buồn.

“Lệnh bà không vui sao ạ?”

Ánh mắt nàng lướt qua bóng hoa in trên đất: “Được hầu vua dĩ nhiên là phải vui rồi.”

Từ năm Quang Thuận thứ nhất, khi nàng cung phi xinh đẹp Nguyễn Thị Hằng lọt vào mắt xanh vị thiên tử trẻ tuổi kia, muôn hồng nghìn tía chốn cấm cung bỗng chốc đều chìm vào quên lãng. Suốt một năm qua, người con gái ấy một mình một cõi hưởng trọn ái ân của một đôi vợ chồng bình dị chốn dân gian. Người người đố kỵ, kẻ kẻ trầm trồ.

Không ngờ, hôm nay, kẻ phá tan mối tình kim đồng ngọc nữ hoàn mỹ ấy lại là nàng.

“Em đi gọi chị Thu về nhé? Đêm nay chúng em phải trang điểm cho lệnh bà đẹp đến hoa nhường nguyệt thẹn.”

Nàng cười nhạt, lắc đầu nhìn theo bóng người thoáng đấy đã chạy đi mất hút.

Hoa nhường nguyệt thẹn có ích gì?

Chẳng qua chỉ là một bức bình phong.

Read More »

Vạn Dặm Xuân 2


Chương 2: Thái tử

Tôi mơ hồ bước ra khỏi cửa, mơ hồ quay đầu nhìn lại mái đình làng, mơ hồ bước xuống con thuyền lớn, nhìn bến sông tan biến trong sương, cảm giác như mình đang đi giữa giấc mộng dài vô tận.

Nửa năm trước tôi vẫn còn là đứa trẻ có thầy có mẹ. Thầy sao trà, tôi ngồi bên quạt lửa, vui vẻ nghe thầy kể chuyện trên phố huyện, lòng thầm mong đến tiết Trùng Dương thầy đi thăm bạn sẽ dẫn tôi theo, lại thầm mơ về đôi ba năm nữa, khi thầy lên kinh báo đáp một ân nhân cũ, tôi cũng sẽ được theo thầy đến đấy ngắm nhìn phồn hoa đô hội chốn kinh kỳ. Trong tâm trí của tôi khi ấy, thầy sẽ mãi mãi ở cạnh tôi như thế, dắt tay tôi từng bước, từng bước khỏi lũy tre làng, đến những nơi thời trai trẻ thầy từng đến, đưa tôi đi xem hết cỏ cây sông núi.

Chớp mắt, tôi đã đi trên con đường mình từng mơ ước. Không có thầy. Sau này cũng sẽ không có nữa.

Còn mẹ…

Có lẽ mẹ cũng chẳng muốn nhìn tôi thêm lần nào nữa. 

Năm mười tuổi, trên con thuyền giữa gió sương mờ mịt, tôi đã rời khỏi quê nhà như thế, cùng một người tôi chỉ lờ mờ biết mỗi cái tên: Phạm Nguyên, cháu của quan bình chương Phạm Vấn.

Mãi đến khi xe ngựa dừng trước cổng, quan tướng quỳ tầng tầng lớp lớp vây quanh, tôi mới biết tất cả đều là giả cả. Cậu ta không phải cháu trai Phạm Vấn, không phải tên Phạm Nguyên, càng không họ Phạm.

Chẳng trách cậu ta lại dùng tên giả.

Read More »

Vạn dặm xuân 1


Chương 1: Ngày thu

“Hoa tại trung đình, nhân tại lâu
Phần hương độc toạ tự vong ưu
Chủ nhân dữ vật hồn vô cạnh
Hoa hướng quần phương xuất nhất đầu.”

Trời vừa hửng sáng, mùi khói cay nồng tỏa ra từ căn bếp nhỏ quyện với mùi hoa còn đẫm hơi sương đã tràn qua song cửa, lãng đãng len vào lớp chăn bông. Thân hình nhỏ bé dưới tấm chăn ấm áp lười nhác xoay ngang xoay dọc hồi lâu, mãi một lúc mới ngồi dậy hẳn, đôi mắt mơ màng dần thanh tỉnh, nương theo song cửa quan sát một vòng cảnh vật bên ngoài, cuối cùng dừng lại nơi vừa cất lên thanh âm lanh lảnh nọ.

Dưới mái hiên, bên những cành hoa cúc vừa chớm nở, đứa bé độ chín, mười tuổi bước từng bước nhỏ, vừa ung dung tưới hoa, vừa nhẩn nha đọc mấy câu thơ của vị thiền sư nổi tiếng tiền triều, âm điệu khi trầm khi bổng như đang hát.

“Thằng ranh kia, mới sáng tinh mơ đã ầm ĩ khắp nhà, định không cho người ta ngủ à?” Tiếng quát chói tai của người đàn bà từ căn phòng phía đông bất chợt vang lên.

Thằng bé ngoài sân không đáp lại, chỉ mỉm cười rồi càng lớn tiếng đọc thơ, đọc thơ xong lại đến hát đồng dao, sau đó nghiêng đầu nhìn về phía người đàn bà ấy, vung tay tạt một gàu nước thật xa.

“Phường mất dạy! Mày tưởng tao không đánh được mày chắc?”

Read More »